Thursday, June 07, 2012

Mệt mỏi không? Hoá ra mệt mỏi sẽ không còn cảm giác gì cả, có thể thấy lòng trống rỗng và không một chút cảm xúc nào để nước mắt rơi. Bạn hỏi: có mệt mỏi không? Ôi, em mệt đến mức muốn buông tay để rơi tự do về phía sau. Nó sẽ dẫn đường đến kết thúc của mệt mỏi không?

Monday, May 21, 2012

Tuổi thanh xuân giống như một cơn mưa rào. Dù cho bạn từng bị cảm lạnh vì tắm mưa, bạn vẫn muốn được đằm mình trong cơn mưa lần nữa. Mỗi người đều từng có khoảng thời gian bồng bột đấy, khoảng thời gian mà mọi cậu con trai cùng thích một cô gái trong lớp, đi qua tháng ngày với những trò nghịch ngợm hoang đường không tên. Thế rồi, tuổi thanh xuân lặng lẽ qua đi...
............................
Yêu thương không có. Nhưng đau thì luôn luôn rất thật.
Đêm nay em dại dột lên fb xem hình. Em gái không đẹp sắc sảo nhưng đáng yêu. Và bởi người đẹp nên cảnh đẹp, cảnh đẹp nên váy áo xúng xính rất đẹp. Em gái nhất định sẽ hạnh phúc, giống như em viết trên fb: "...3 năm 9 tháng hạnh phúc". Khi người ta đếm được hạnh phúc, còn hoài nghi chưa nắm lấy nó hay sao?


Em cũng đếm.
1 năm.
Thứ thất vọng này đổi chỗ thứ thất vọng khác. Thứ bế tắc này so với cái bế tắc cũ thì rút cuộc cái nào mới khiến người ta không thoát ra được?
Chỉ cảm thấy những ngày này rất nặng nề trôi qua. Em không biết phải làm gì đây. Trong đầu không có ý tưởng gì hết. Em thật sự rất mệt mỏi, không muốn suy nghĩ nữa, không muốn tìm cách nữa. Ai đó nghĩ giúp em đi, để em được lười biếng một lần. Để nhắm mắt ngủ, mở mắt ra thấy mọi vấn đề đã giải quyết.

Monday, May 07, 2012

Tháng 4 qua. Tháng 5 với em bây giờ cũng gọi là qua rồi.
Như vậy, em sẽ có 6 tháng bình yên trong năm.

Người ta đánh giá em như thế, em rất giận. Em hỏi lại thì người khác còn nhân đó để mắng em. Em giận tới mức khóc luôn. Đã biết sống là không dễ dàng, thứ phiền não này chỉ là đồ cỏn con với những chuyện đã trải qua. Nhưng cố gắng hoài vẫn không thể lờ đi, coi như không có gì được.

Ôi phiền não... Khi mọi người, mọi thứ đều bỏ ta đi, sao mi là thứ lưu luyến, chung tình với ta đến thế?

Tuesday, April 24, 2012

Còn 30 phút nữa kết thúc một ngày sinh nhật. 
Em tự nói: Thứ mình không muốn làm nhất bây giờ là gì, vậy mình sẽ làm điều đó.
Thứ em không muốn nhất là nhìn thấy những chuyện khiến mình không vui, những chuyện mà em từng nói, sẽ không cho nó cơ hội làm tổn thương mình nữa.

Đầu tiên là vào fb xem hình một người bạn. Bạn xinh lắm. Bao giờ nhìn thấy nụ cười đó, em cũng đều ngẩn ngơ ngưỡng mộ. Bạn mặc chiếc đầm màu cream, blazer khoác ngoài đậm hơn. Dịu dàng, quý phái khiến bất cứ comment nào cũng phải gật gù: "... love your outfits". Em không dám xem thêm bởi vì nó sẽ khiến em rất stress khi mở cửa tủ quần áo của mình. Bởi vì em biết, cho dù có mua thêm 5 cái đầm new arrival của Zara hay 10 cái áo trong new collection của HM thì rút cục những thứ đó có thể mang lại sự vui vẻ mà em tìm kiếm không?

Và tiếp theo, đã xem vài cái rồi, sợ gì không vui, thôi thì vào thêm vài fb acc nữa. Lần này đã có kinh nghiệm từ năm ngoái, em rất dễ dàng hiểu ra nguyên nhân vì sao không thể tìm ra nick bạn trong friendlist của mình.
Dễ như con thỏ ăn cỏ. Vì bạn đã delete nick em rồi.
Cảm giác lúc đó... rất là bình thản. Không có tức giận. Không có thất vọng. Em từng hỏi vài người quen thì họ bảo, họ có thói quen sau một thời gian vào dọn dẹp fb.
Dọn dẹp fb, theo em hiểu, nghĩa là xóa bớt những comments không thích, xóa luôn vài status mà mình lỡ post lên trong lúc bốc đồng. Và nhân tiện xóa đi một số nick không cần thiết. 
Thế nào là những nick không cần thiết nhỉ? Nếu có cơ hội, em rất muốn được nghe người khác nói để khỏi mất công bị cho là: "cứ lấy suy nghĩ của mình chụp cho người ta". Còn thật ra đáp án của nó quá rõ ràng, không cần thiết phải hỏi mới hiểu.


Em thấy bản thân mình làm rất nhiều việc ấu trĩ. Kiểu như, mỗi lần log in vào YM thì lại lật đật set available to selected contacts rồi thắc mắc: mình online như vậy có ai thấy không? Có thể thấy không, khi biết đâu nick mình đã bị delete từ đời tám hoánh nào rồi? So điểm này thì fb hiện đại hơn nhỉ, ít ra tốn 1s click vào là biết câu trả lời.

Một lần được nghe: "Chúc mừng sinh nhật". Không có.
Cho nên gần đây, em quyết định, không chúc mừng bạn kể từ năm nay. Kết quả: khỏi cần đợi em quyết định hay quyết tâm chi cho mệt. Delete nick rồi thì làm gì post lên wall của người khác được.
Với cái bản tính mà nhiều người hay nói là: "Bà không khá lên nổi", em vẫn rất muốn hỏi: Tôi thật sự tò mò muốn biết lý do tại sao xóa nick tôi? Tại sao trong số xx mutual friends (mà tất cả đều là nhờ add nick tôi mới biết ra các nick khác), tại sao tôi là lựa chọn để delete chứ không phải X, Y, Z nào đó?
Người ta có lý do để giữ lại một món đồ cũ. Vì nó cũ nhưng còn xài tốt, vì vẫn còn thích nó v.v... Làm gì có lý do cho một thứ tiện tay vứt vào sọt rác. 
Nhưng bởi vì, em muốn "khá lên nổi", nên em sẽ không hỏi, không thắc mắc, không làm phiền ai hết. Thứ kết cục này chỉ là quay lại điểm khởi đầu như chúng ta đã xuất phát thôi. Bởi vì khi đó em không cam tâm, em muốn vùng vẫy, em muốn cố gắng, em không muốn từ bỏ... nên em phải tốn bấy nhiêu thời gian để xoay mòng mòng và bây giờ trở lại đúng vị trí ban đầu. 

Lần này, em không cố gắng nữa.

Tuesday, March 27, 2012

Mỗi lần tháng 4 về lại thấy nhớ đến nghẹt thở.
Nói không có gì chỉ là gạt người thôi.

Wednesday, March 21, 2012

Hôm nay em lại cảm thấy rất buồn nên nửa đêm lại lên blog viết.
Đột nhiên phát hiện ra, mình chẳng quan trọng/ảnh hưởng gì đến người khác. Đột nhiên biết được, một số người vẫn hay im ỉm ngấm ngầm, hóa ra lại có quan hệ rất tốt và rất quan trọng với những người xung quanh; mới hay em chỉ như một khúc gỗ, tưởng cái gì cũng biết nhưng thật ra là chẳng biết gì cả. Đây đâu phải lần đầu tiên, đâu phải phát hiện gì mới lạ trong đời. Nhưng khó chịu thì vẫn không tập quen được, chỉ là không biết lần trước hay lần này đau hơn.

Tuesday, March 13, 2012

Tưởng không thể đợi được
lại có thể đợi được.
Tưởng là đợi được
cuối cùng vẫn là đợi không được.

Hôm nay nghe 放弃(杨洋 - Thư kiếm ân cừu lục), tự nhiên cảm thấy rất muốn khóc.
Những người có thể làm ta không vui, nay ta không cho họ cơ hội làm ta không vui nữa.
Những việc từng nghĩ không bao giờ làm được, cũng đã làm được rồi. Nhưng tháng 3 vẫn không nhẹ nhàng trôi qua, tháng 4 vẫn không thể vui vẻ chờ đón.



-Vậy gần đây tảng đá này có nhẹ hơn không?
-Tùy lúc thôi.

Thursday, March 08, 2012

Muốn thích một thứ
không cần cực khổ để có thứ đó
không cần chờ đợi để có thứ đó.
Muốn mở mắt ra, nhìn thấy đã nắm chặt nó trong tay.

Có thứ đó cho em không?

Tuesday, December 20, 2011

Đi. Không đi. Đi. Không...
Tại sao đi? Tại sao không đi?
...
Có cần rõ ràng đến vậy không? Người khác đi hay không đi, làm hay không làm... có cần lý do không? Có cần giải thích không?
Câu trả lời là: "Không hề".

Suy nghĩ mất mấy ngày, bỗng dưng thấy mình thật ngớ ngẩn. Đáp án rành rành ra đó, lại còn phải suy nghĩ nữa ư? Nếu muốn đi thì cần tới 3 ngày suy nghĩ à? Không. 1 giây là đủ rồi. Chỉ cần 1 giây để nhảy lên, để "oh yeah", để reply "Ok"... Còn khi tốn đến 3 ngày mà vẫn chưa quyết định thì chính là đã quyết định rồi đó.


1 am. Không có việc gì làm, nhưng không muốn đi ngủ.
思念是最美的惩罚
Hóa ra nhớ là một thứ trừng phạt đẹp đẽ nhất.

Saturday, November 26, 2011

Trời cuối tháng 11 vẫn còn mưa.

Thứ 7. Gần 12 am.
Hình như do trời mưa mà máy lạnh làm em cảm giác rất lạnh lẽo. Hay là bởi vì những thứ phiền não ngày ngày đêm đêm khiến em bất cứ lúc nào cũng dễ dàng phát cáu lên được. Sau khi phát cáu thì lại thấy muốn khóc. Cuộc đời này chính là chán vậy sao?

Bài tập còn đầy, chả muốn làm. Ai đó sẵn sàng bỏ hết mọi thứ để chuyên tâm học hành? Học để lấy kiến thức ư? Ôi, ngưỡng mộ quá!
Ai đó đi làm chả quan tâm tết thưởng bao nhiêu. Chả cần biết tên mình trong danh sách được thưởng mấy đồng. Ôi, cao cả quá!
Thế mới thấy con người em vừa tầm thường vừa thấp hèn, đúng là không ngóc đầu lên nổi, ha ha.
Con người thấp kém như vậy mà còn không thể sống hi hi ha ha mỗi ngày, mà còn phải nhức đầu, phiền não, đau lòng, thất vọng... chật vật để tồn tại thêm một ngày.