Wednesday, May 20, 2015

Câu trả lời

Vào ngày 520 đã tìm ra câu trả lời.

Haha, viết lừa tình thế thôi, chứ câu trả lời này chả ăn nhập gì tới 520, 521... cả. Ít ra lần này cũng khá quá. Tự mình hỏi, tự tìm ra đáp án. Để ngày mai khỏi chờ đợi nữa.

Có vẻ như sẽ quay lại những ngày không ngủ được và lười biếng toàn tập.

P/S: thật ra 2 ngày qua rất vui. Có thể làm những chuyện linh ta linh tang, như là làm xong được banner dự kiến cho bé nè. Nguyên nhân đơn giản thôi, bởi vì em còn hy vọng. Cuộc sống mỗi ngày mở mắt ra nhìn thấy hy vọng đang vẫy gọi ngoài cửa thật tốt biết mấy.

Monday, May 18, 2015

Định tối nay làm banner cho bé. Mà kết cục là mệt không còn một chút hơi sức nào. Sau những ngày-cũng-như-đêm-không-ngủ-được, có phải chăng từ ngày mai có thể buồn ngủ đến mắt mở không nổi như đêm nay?

Không biết nên có cảm giác gì trong lúc này.
Hay là cứ không cảm giác đi.

Thursday, May 07, 2015

.

Speechless. Sleepless. Hopeless.
Exactly what I feel now haha.

Messy room. Like my own messy life.

Monday, April 20, 2015

Hụt một bước tới thiên đường

Nghe title hoành tráng quá, hay sửa lại gần gũi hơn là: "Há miệng đớp một cái nhưng cắn phải lưỡi, còn miếng bánh rớt xuống đất" =))))

Điều em làm được nhiều nhất trên đời là chờ đợi. Chờ. Chờ tới bản thân cũng ngạc nhiên là kiên nhẫn đến vậy. Cuối cùng chỉ còn vài ngày nữa, tưởng là chờ được, hóa ra hụt chân té xuống gãy giò.

Chiều nay, em nhận được tin nhắn hỏi thăm từ một người không thân. Tự nhiên cảm thấy trong lòng ngập tràn biết ơn. Trong những ngày-không-có-tin-tốt này, một câu hỏi thăm chẳng làm trời sáng thêm. Nhưng thật ra cái em cần cũng chỉ có thế: có ai đó hỏi để em được luyên thuyên một hồi, rồi người đó gật gù ra vẻ đồng cảm. Thế là đủ! Còn mong có thể thay đổi được gì sao?

Những ngày này, em đọc nhiều tin về sự tan rã. Người ra đi, kẻ ở lại. Là mạt sát hay chỉ đơn giản là ngừng theo dõi nhau? Suy cho cùng, ai là người cần đối phương hơn sẽ là phía tổn thương nhiều hơn.

Wednesday, April 15, 2015

15/04/2015

Một ngày tồi tệ là như thế nào?
Ví dụ như, không làm được gì vì dùng phần lớn thời gian trong buổi chiều để cố gắng ngăn nước mắt chảy ra.
Em thấy mình như đang bước trên mây. Không phải vì đã đến thiên đường mà chỉ là mặt đất dưới chân biến đâu mất rồi.

Monday, April 06, 2015

.... because life is endlessly hopeless

Em cảm thấy deeply depressed ngày hôm nay.
Không có nguyên nhân gì đặc biệt. Không có cãi lộn gì ầm trời. Giống như bây giờ, nước mắt cứ rơi mà thậm chí không biết lý do cụ thể là cái gì.

Em thấy rất mệt
rất mệt
mệt
mệt
Cuộc sống sao mệt mỏi quá. Tiếp tục! Tiếp tục chịu đựng. Nhưng đến bao giờ?

Phải cố gắng. Cố gắng mặc dù không biết có ý nghĩa gì. Thôi thì cố đến lúc không còn sức lực nữa thôi.
Có gì đáng ngạc nhiên nữa đâu? Thất vọng đến thế là cùng. Tổn thương cũng chỉ như vậy thôi. Đó chính là ngày tháng bình thường của em đó.Nước mắt rơi rồi tự khô. Khóc hoài mệt quá tự nín. Thất vọng quen rồi nên nhếch mép cười đi tiếp. Có cái gì ở trên đời này "nếu A thì sẽ B" đâu?

Sunday, March 15, 2015

Một bộ film không cần phải giống y hệt những gì mình đã trải qua.
Nó chỉ là một sự dắt dây, từ cái này dắt tới cái kia, cái nọ xọ cái chai, chuyện mới nghĩ tới chuyện cũ... Và kết cục của nó là mặc cho film diễn cái gì, nhân vật nói thoại gì, chẳng biết tiếp theo tình tiết thế nào..., chỉ có nước mắt rơi ràn rụa trên mặt.

Hay là phải chăng quá lâu rồi em không khóc, nên phải kiếm cho ra một lý do nào đó?

Saturday, March 07, 2015

.

Những chuyện trên đời này, tưởng là mình biết nhưng hóa ra chẳng biết gì hết. Vậy nên có biết thì cũng coi như không biết gì hết đi.

Thursday, January 29, 2015

.

Người quen biết tổn thương mình bằng một cách nào đó.
Người dưng ngoài đường cũng bằng cách nào đó làm bản thân đau lòng.
Sống trên đời giống như đi trên đoạn đường dài, thỉnh thoảng có người xông ra cầm dao đâm mình một nhát. Giả sử lết tới được cuối con đường cũng là ôm một bụng máu rồi chết luôn =))

Lúc trước, em có phát minh ra một câu: người ta tổn thương nhau không phải vì lời nói mà có khi chính bằng "không nói với nhau một lời nào". Chẳng hiểu sao tối nay em bỗng nhiên nghĩ ra, câu đó phải bổ sung thêm: chẳng cần đợi những lời mạt sát mà đau lòng hơn là khi người ta nói với nhau quá lịch sự, khách sáo.
...Đến nỗi miệng cười mà lòng nghĩ: ai đó đang đứng trước mặt mình chứ không còn là người ta từng quen biết bấy lâu nay.


Quay đầu nhìn lại chỉ thấy thứ gì cũng giữ không được.
Đã giữ không được,còn muốn biết, muốn nghe, muốn hỏi... để làm gì?

Thursday, November 06, 2014

.

Em skip tập cuối của 1 bộ film nhảm nhảm. Câu kết của cả film là
每个人都有一年.有你陪着我,那一年就是一万年。
Phải chăng một vạn năm quá dài nên đi hoài, đi mãi mà con đường này chưa kết thúc?