About Me
- Katherine
- Since the 1st time I've watched "At the Dolphin Bay" then I know I'm always proud of being San-lih 's supporter.
Labels
- At the Dolphin Bay (2)
- Bi xue jian 2007 (2)
- Chinese drama (3)
- Da Qi Ying Xiong Zhuan (2)
- DAN Subbing Team (8)
- Engagement for Love (1)
- Fashion (1)
- Fated to love you (2)
- Heaven Sword and Dragon Sabre 2009 (1)
- Japanese drama (1)
- Legend of the Condor Heroes 2006-2007-2008 (4)
- List of download (1)
- Me (43)
- Music video (8)
- My lucky star (8)
- Other (1)
- Smile Pasta (1)
- Themes (3)
- Top on the Forbidden City (4)
- Tutorial (2)
- Tân Hoàn Châu (2)
- Young warriors of the Yang Clan (4)
Wednesday, January 30, 2013
Saturday, October 27, 2012
Hôm nay, em xem lại Sơn trà thụ chi luyến. Cũng không hẳn là xem lại, chỉ skip qua vài đoạn, những đoạn cũ xì, những câu thoại đã thuộc lòng, những tình tiết giống như chẳng có nội dung gì... Nhưng rồi em lại khóc. Khóc giống lần đầu tiên xem phim, chỉ khác lần đầu là đã biết trước nó sẽ diễn ra như thế nào mà vẫn khóc.
Đau lòng không phải là khóc xong một trận, uống say một lần, ngủ quên một giấc... rồi sáng mai dậy sẽ không còn đau lòng nữa. Nó là một thứ bệnh mãn tính, cứ day đi day lại, dai nhách như sợi dây thun.
Thật là phiền não thay!
Categories
Me
Thursday, October 25, 2012
Hôm nay, em có dịp đi ngang một nơi, đã từng rất quen thuộc và cũng đã rất lâu rồi không bao giờ quay lại.
Vẫn biết chẳng để làm gì, em vẫn quay xe đánh một vòng, lướt ngang nó để tự hỏi mình, có thật là không còn cảm xúc gì không.
Không phải.
Nghĩa là nơi đó đã thay đổi rất nhiều, thay đổi đến mức khiến người cũ thấy lòng nguội lạnh nhưng cảm giác thì vẫn tràn đầy. Hình như là xúc động, đau, chua chát... cảm giác gì cũng có đủ.
Hóa ra thực sự tồn tại một khoảng thời gian trong đời, rất ngắn ngủi, nhưng chứa đựng kỷ niệm đủ bằng kỷ niệm của 30-40 năm cuộc đời sau đó. Nói một cách khác là sau khoảng thời gian đó, cuộc đời giống như một trang blank, trống rỗng không có gì để nhớ.
Và trong khoảng thời gian đó, những người ta gặp đủ để ta không còn muốn gặp thêm người nào khác. Vì những con người khác, nếu có gặp, thì họ cũng chỉ xinh đẹp, cá tính, phong phú, sâu sắc... quá lắm bằng một nửa những người ta đã gặp trong cái-ký-ức-đó mà thôi. Nếu vậy thì ta mong quen biết thêm để làm gì. Để chuốc phiền toái, bực bội, mệt mỏi với những người nhạt nhẽo, chán ngắt đó ư?
Đêm sau cơn mưa rất to...
Yên tĩnh và lạnh.
Categories
Me
Wednesday, August 22, 2012
Thất tịch trời mưa
Sáng đến công ty, bạn nhắc: Hôm nay Thất tịch, trời sẽ mưa.
Vậy sao? Vậy là qua mùng 5 tháng 5 rồi đến Thất tịch cũng qua rồi sao? Vậy là chớp mắt thêm một cái sẽ đến Giáng sinh và năm mới đến. Có cách nào giữ thời gian ở lại không?
Nhưng thời gian sẽ không bao giờ giữ được. Chỉ có ký ức là dừng mãi bên ta.
8.30pm. Em chạy xe về nhà. Trời mưa, đường ngập mới nhớ ra hôm nay Thất tịch.
Ừ, Thất tịch trời mưa.
Em lại quẩn quanh trong cái mớ không-muốn-nhớ-nhưng-cứ-nhớ. Giờ phút này lại lười biếng kinh khủng, muốn được ngồi mãi thế này, nghe "Ren er chu gui" để cười một mình, khóc một mình.
Monday, July 30, 2012
Lười
Em về phòng trong cái đống bộn bề (cả nghĩa đen và nghĩa bóng) khi đã 10.30pm. Lười biếng không còn là cảm giác lạ lẫm.
Ta quen nhau đã bao lâu rồi, hỡi đêm sao vẫn mãi đêm dài...
Em tình cờ nghe bài hát này đêm qua, giờ hì hục mở PC lên xem lại mới phát hiện cái loa đã hư rồi. Hoặc là nó không hề hư, chỉ đơn giản là em không biết cách nào để mở cho nó lên nổi.
Haha, em đã lười như vậy, có cần ông trời bày thêm trò này trò nọ để bảo em: "chán ngán thế thì buông tay đi" hay không?
Đêm hôm qua bỗng nhiên anh nhìn thấy em trong giấc mơ
Bạn hỏi em, có bao giờ ngồi nhớ lại những chuyện đã qua không. Em nghĩ, cảnh giới em đạt được đó là không cần nhắm mắt, bất cứ lúc nào cũng nhìn thấy trước mắt những chuyện cũ như một thước phim chầm chậm lướt qua. Em có thể ngồi yên một chỗ, không động đậy, trên mặt không cảm xúc. Chỉ có trong đầu không ngừng suy nghĩ, không ngừng nhớ, tiếc nuối, phiền não và ước gì có thể không động đậy thế này trong vài chục tiếng nữa được không...
Bởi vì em lười tiếp tục cố gắng rồi.
Những năm gần đây, em dần quên mất mình bao nhiêu tuổi. Nếu có việc gì bắt buộc phải nhắc đến tuổi, em thường xòe tay ra đếm 1, 2, 3..., thế là mấy tuổi rồi nhỉ? Em không ngừng lẫn lộn, khi thì nói mình 26; lúc thì như sực nhớ: phải là 28 mới đúng chứ! Hóa ra đúng là những thứ người ta không muốn nghĩ tới, tự nhiên sẽ tìm cách này cách nọ để trốn tránh.
Trốn được bao lâu? Câu trả lời vốn là không thể nào. Nhưng cứ trốn đi, được lúc nào hay lúc đó.
Và thời gian ơi xin hãy ngừng chốn đây...
Đúng là lý luận của những kẻ lười biếng.
Thôi, em ngừng ở đây và cố gắng hết sức để dẹp cái việc ngồi ì ra nghe bài hát này suốt gần tiếng đồng hồ. Em đi dọn cái đống bề bộn đời mình đây. Vì cuộc sống mà, có thể dễ thở bước qua thì ai gọi là "đời" nữa.
Categories
Me
Tuesday, July 24, 2012
Em có câu trả lời: là đi tới đi lui, vòng qua vòng lại, kết cục vẫn là không giữ được trong tay
Em có câu trả lời, không như mình muốn, nhưng cứ gọi là đã có câu trả lời rồi đi.
Đây là lần thứ mấy theo đuổi đến cùng câu trả lời?
Đây là lần thứ mấy thấy lòng nhạt khi nghe câu trả lời?
Làm rõ đến cùng rồi cũng thế mà thôi, nghĩa là thực ra đã biết trước đáp án, chỉ là ngoan cố không muốn buông tay. Đến cuối cùng bị người ta tát cho một ca nước đá vô mặt để tỉnh ngủ, để dửng dưng, để tỉnh bơ quên mất là lòng còn đau.
Sunday, July 22, 2012
Em ghét nhất loại người, ăn không ngồi không, nhưng vẫn hưởng trên đầu trên cổ thiên hạ.
Em ghét nhì loại người, sống ở đời mà ngu, để người ta ăn trên đầu mình mà vẫn ngu không biết đá đổ chén cơm của nó.
Con người em hóa ra lúc nào cũng vô cùng sân si, tức giận mấy hôm rồi mà nghĩ đến vẫn giận tới phát run lên. Rút cục nghĩa là gì? Chính là thất vọng, đau xót, chán nản, khốn khổ một mình thôi.
Saturday, July 21, 2012
Đời thật khốn nạn :))
Nghe câu này là lạ vì mười mấy năm nay không dùng tới. Đơn giản là vì từ hồi 8, 9 tuổi, em đã biết đời khốn nạn rồi, cần gì phải phát ngôn nữa.
Nhưng hôm qua gặp được một chuyện rất hài hước, hài hước đến mức giật mình, nên mới sực nhớ ra bản chất cuộc đời này là khốn nạn vậy đó.
Categories
Me
Thursday, June 21, 2012
Monday, June 18, 2012
Hôm nay, em đặc biệt rất buồn.
Em thấy mình thật là cù nhây. Ngay cả bản thân em cũng chán ngắt mỗi ngày mở mắt ngủ dậy chỉ nghĩ tới một điều trong đầu là: "Sao chán thế này?". Em cũng thấy rất tội nghiệp cho ai vô phúc lọt vô địa chỉ này vì phải đọc từ đầu đến cuối cùng một nội dung đến phát ngán.
(nói vậy thôi chứ chẳng có người nào ngồi đọc đâu, tự tưởng tượng thế thôi)
Nhưng mà tại sao em cố gắng bao nhiêu lần, trải qua bao nhiêu năm mà vẫn không thể thoát khỏi cuộc đời chán ngán này?
Hôm nay nhiều tin "tốt đẹp" quá. Nhiều đến nỗi em nghĩ, giá như một lần có những tin tốt đẹp không-có-dấu-ngoặc-kép cũng đến dồn dập như thế thì tốt quá.
Ôi buồn!
Ôi buồn nhất là ta không tìm ra một người thứ hai có thể hiểu được vì sao ta buồn đến thế!
Categories
Me
Subscribe to:
Posts (Atom)
