Monday, September 29, 2014

.

Từng người, từng người... bỏ ta ra đi.
Em tự nói với mình, nước chảy còn không giữ lại trong bàn tay được. Huống chi là ảo ảnh, thổi một cái là tan.

Rồi có tỉnh mộng không?

Monday, September 15, 2014

.

Những ngày này đột nhiên em lại suy nghĩ quá nhiều. 
Nhớ từ cái này kéo qua cái kia. Nghĩ chuyện cũ, chuyện mới.
Nhưng chuyện mới rồi cũng thành chuyện cũ thôi.


Trong lúc đang chìm đắm trong mớ nhạc cổ phong, bỗng nhiên em nghe vài bài hát do bạn gửi. Bài hát cũ của nhiều năm về trước, rất hay nhưng chẳng hiểu sao hồi đó em đã bỏ qua.
Nghe tới nghe lui, lời hát không có rên rỉ nhưng trong lòng lại thấy thương tâm quá. Giống như một thước phim chạy ngang trước mắt rồi ta lấy tay giựt lấy, vò nó nát vụn.

Lười biếng và dựa dẫm là thứ cảm giác có sức hấp dẫn mãnh liệt. Bất kể cố gắng thế nào để vùng vẫy thoát ra, cuối cùng vẫn là giọng nói tự nói với mình: "Lười biếng một chút, ỷ lại một chút, có gì là không tốt?"
Không. Chẳng có gì không tốt. Là quá tốt nữa đằng khác. Nhưng nếu như sau lưng dựa vào chỉ là không khí thì cái thái độ lười biếng, dựa dẫm này sẽ làm ta ngã xuống vực chấn thương sọ não chứ chẳng chơi.

Sunday, May 11, 2014

.

Em nói với bạn: chỉ xem những film vớ vẩn, chỉ đọc những truyện nhảm nhí vì em không muốn suy nghĩ thêm bất cứ điều gì nữa. Cuộc đời chưa đủ rối rắm, phiền toái hay sao mà lại muốn vừa đọc vừa nghĩ nữa?

Hôm nay, tình cờ thế nào em đọc 1 truyện rất hay. Lúc mới đọc thì khoái chí, cười haha; đọc một hồi thì lôi cuốn, muốn đọc tiếp, đọc tiếp và tự nhủ: truyện nhảm thôi, xoàng thôi. Nhưng có lẽ câu chuyện này chưa đủ mức độ vớ vẩn và điên khùng nên khi đọc xong, em thấy lòng trống rỗng, lạnh lẽo.

Nước mắt lại không ngăn được rơi xuống.

Em vô thức lại lên fb, lọ mọ muốn tìm kiếm. Nhưng trước khi tìm, em nhắc mình nhớ lại một câu hỏi, đơn giản thôi: Để làm gì?
Để làm gì? Phải, rốt cuộc để làm gì? Làm một việc mà ngay từ khi bắt đầu đã biết nó không đi đến kết quả nào hết, không phải là tác phong của em.
Ừ. Bởi thế em dừng lại. Biết trước sẽ dẫn tới thất vọng, thà là thất vọng ngay bây giờ, còn tốn thêm thời gian làm chi?

Em quay lại với đống tơ nhện rối vò đang trói chặt mình. X năm trước, một buổi sáng chủ nhật tươi sáng, em đã hy vọng con đường phía trước rộng rãi, bằng phẳng. Sau x năm, sau khi té lên té xuống, sau khi trầy trật lê lết, cuối cùng là chua chát nhận ra: chả có con đường nào mình đi là dễ bước hết. Em không mong ngồi chờ sung rụng. Em chỉ hy vọng khi bản thân bỏ ra 100% cố gắng, em sẽ có kết quả xứng đáng với khoảng 80% cố gắng đã bỏ ra. Nhưng sự thật thì có khi, kết quả chỉ đáng 5-7% công sức của mình thôi.

Wednesday, April 23, 2014

Tháng 4

Có những câu hỏi không bao giờ có câu trả lời.
Có những điều tưởng chừng như đặc biệt (ý nói kỳ quặc đó mà ^^), dần dần cũng trở thành điều bình thường sau khi lặp lại n lần và ta chỉ có cách thản nhiên chấp nhận nó.

Ừm, hỏi để làm gì, biết để làm gì. Cứ coi như ta không hay không biết không hiểu cái gì hết. Rồi cũng qua ngày thôi.


Friday, March 07, 2014

Viết cho tháng ....

Những tháng đầu năm bao giờ cũng thật khó trải qua.

Hóa ra tổn thương, cho dù có là vết sẹo đã lành, thì nó vẫn hiện diện đó, không biến mất và ta chỉ cần đưa tay sờ thì sẽ cảm nhận được nó ngay. 

Có những ngày tháng, ta muốn lấy bút gạch đen nó trên lịch, để giá như mà nó không bao giờ tồn tại.

Tuesday, December 10, 2013

Trong một buổi tối rất buồn, em tự hỏi, thứ gì có thể khiến mình phiền não nhất, đau lòng nhất..., vậy thì tối nay trải qua luôn đi để xem buồn chán tới mức cực đại rốt cuộc là như thế nào.
Vậy làm sao để có cảm giác giống như tự cầm dao đâm vào mình? Dễ lắm, em lên fb, bấm vào Friends và bắt đầu ngồi đọc Wall của rất nhiều người mà đã cố tình không muốn biết tin tức gì về họ trong suốt thời gian qua.

Và rốt cuộc, sẵn tiện đã phiền não rồi, ta cứ ngồi đọc hết, đừng chừa người nào cả. Ráng ngồi mà update trong suốt 1, 2, 3... năm qua, người ta đã chạy được bao nhiêu km trong khi con-rùa-em vẫn đang cà lết, cà lết qua được bụi chuối sau nhà :))


Nghĩ tới thật là mắc cười. Người ta sống thế nào là chuyện của họ. Mắc mớ gì tới mình và mắc gì lại phải cứ có cảm giác khi đọc tin của họ? Người ta chẳng đụng chạm gì tới em cả. Nguyên do chỉ là ở bản thân em, vốn đã có sẵn cái gai trong lòng, nên hễ trốn được thì thôi, mà cứ nghĩ đến thì tự tay mình chà vào gai và tự chảy máu một mình.
Em đã nói rất nhiều lần. Tại sao lại cứ phải như vậy? Tại sao không buông ra đi, buông ra nhẹ như người ta thả rơi một cái chén xuống sàn. Nó "Choang" một tiếng, vỡ nát, rồi thôi, ta cứ đi tiếp trên con đường của ta. Nhưng rốt cuộc vẫn là làm không được. Sau rất nhiều vòng loay hoay, xoay xoay trong cái hố của mình, em chỉ nghĩ ra một biện pháp khả dĩ nhất: đó là trốn, trốn được lúc nào hay lúc đó. Thỉnh thoảng trốn không được thì cầm thứ gì đó đâm vào mình vài nhát. Xong, lại tiếp tục trốn, trốn, cho em trốn thêm vài năm bình yên :)

P/S: Hôm nay, em ngồi xem được chừng 5, 10ph; cuối cùng, rất nhanh thấy được cái cần thấy (hay là cái không cần thấy?). Bấy nhiêu đã quá đủ và không cần phải đọc thêm bất cứ gì nữa.

Wednesday, January 30, 2013

Đời chả bao giờ trúng vé số, dù là giải chót.

Saturday, October 27, 2012

Hôm nay, em xem lại Sơn trà thụ chi luyến. Cũng không hẳn là xem lại, chỉ skip qua vài đoạn, những đoạn cũ xì, những câu thoại đã thuộc lòng, những tình tiết giống như chẳng có nội dung gì... Nhưng rồi em lại khóc. Khóc giống lần đầu tiên xem phim, chỉ khác lần đầu là đã biết trước nó sẽ diễn ra như thế nào mà vẫn khóc.
Đau lòng không phải là khóc xong một trận, uống say một lần, ngủ quên một giấc... rồi sáng mai dậy sẽ không còn đau lòng nữa. Nó là một thứ bệnh mãn tính, cứ day đi day lại, dai nhách như sợi dây thun.
Thật là phiền não thay!

Thursday, October 25, 2012

Hôm nay, em có dịp đi ngang một nơi, đã từng rất quen thuộc và cũng đã rất lâu rồi không bao giờ quay lại.
Vẫn biết chẳng để làm gì, em vẫn quay xe đánh một vòng, lướt ngang nó để tự hỏi mình, có thật là không còn cảm xúc gì không.

Không phải.
Nghĩa là nơi đó đã thay đổi rất nhiều, thay đổi đến mức khiến người cũ thấy lòng nguội lạnh nhưng cảm giác thì vẫn tràn đầy. Hình như là xúc động, đau, chua chát... cảm giác gì cũng có đủ.
Hóa ra thực sự tồn tại một khoảng thời gian trong đời, rất ngắn ngủi, nhưng chứa đựng kỷ niệm đủ bằng kỷ niệm của 30-40 năm cuộc đời sau đó. Nói một cách khác là sau khoảng thời gian đó, cuộc đời giống như một trang blank, trống rỗng không có gì để nhớ.
Và trong khoảng thời gian đó, những người ta gặp đủ để ta không còn muốn gặp thêm người nào khác. Vì những con người khác, nếu có gặp, thì họ cũng chỉ xinh đẹp, cá tính, phong phú, sâu sắc... quá lắm bằng một nửa những người ta đã gặp trong cái-ký-ức-đó mà thôi. Nếu vậy thì ta mong quen biết thêm để làm gì. Để chuốc phiền toái, bực bội, mệt mỏi với những người nhạt nhẽo, chán ngắt đó ư?

Đêm sau cơn mưa rất to...
Yên tĩnh và lạnh.

Wednesday, August 22, 2012

Thất tịch trời mưa

Sáng đến công ty, bạn nhắc: Hôm nay Thất tịch, trời sẽ mưa.

Vậy sao? Vậy là qua mùng 5 tháng 5 rồi đến Thất tịch cũng qua rồi sao? Vậy là chớp mắt thêm một cái sẽ đến Giáng sinh và năm mới đến. Có cách nào giữ thời gian ở lại không?
Nhưng thời gian sẽ không bao giờ giữ được. Chỉ có ký ức là dừng mãi bên ta.


8.30pm. Em chạy xe về nhà. Trời mưa, đường ngập mới nhớ ra hôm nay Thất tịch.
Ừ, Thất tịch trời mưa.
Em lại quẩn quanh trong cái mớ không-muốn-nhớ-nhưng-cứ-nhớ. Giờ phút này lại lười biếng kinh khủng, muốn được ngồi mãi thế này, nghe "Ren er chu gui" để cười một mình, khóc một mình.