Monday, January 04, 2016

Khai bút đầu năm

Từ khi nào lại sớm thế nhỉ, phải là tết âm lịch chứ? Nhưng thôi kệ, chỉ là cái cớ để viết thôi mà.

Em kể cho bạn nghe 1 câu chuyện, bạn cười mãi không ngớt. Chuyện nói rằng: có 1 người sắp chết vì đói, ta đem 1 mâm sơn hào hải vị tới trước mặt nó, thế sao cuối cùng nó vẫn chết? Trả lời: vì người đó đói tới mức không còn sức để nhấc tay bỏ vô miệng nên dòm mâm đồ ăn rồi chết đói luôn.
Hài không?

Đời là người khác cười sặc sụa, còn bản thân mình sao cố gắng lắm mà nước mắt vẫn rơi.


Tháng đầu tiên năm 2015, em viết trên lịch: "Hello, ....! Where are you?"
Ngày đầu tiên đến cty năm 2016, em viết: "Hello new .... May we find each other this year?"
Có thể không? Có thể không?
Và có thể con đường này sẽ dẫn đến bình yên hoặc hạnh phúc không?
Em sẽ không bao giờ biết được đáp án cho tới khi bước tới điểm cuối cùng của nó. Có khi lúc đó chỉ cảm thấy toàn là chua chát. Như bây giờ!

Sunday, November 08, 2015

.

Cuộc đời từ bao giờ đã trở thành 1 nùi rối rắm thế này?
Đứng lại không có phương hướng. Đi tới, hình như đúng rồi đấy, một màu đen thui chính là cuối đường hầm. Có điều đường hầm này là ngõ cụt và đừng mong nhìn thấy chút ánh sáng.

Monday, October 26, 2015

.

Bé!

Bé đã bao giờ trải qua những ngày tháng như thế này chưa? Làm gì bây giờ hả bé?
Ừm. Có cảm giác như một chút sức lực cuối cùng cũng đã dần dần rút khỏi ta rồi. Thở không nổi. Lết không nổi.

Bé đã từng cố gắng như thế nào? Nn rất muốn được nhìn thấy để hiểu được cảm nhận đó.

Monday, August 24, 2015

.

Ngày tưởng chừng đặc biệt, nhưng cuối cùng chỉ bình lặng trôi.
Bản thân nhạt. Đối phương nhạt. Thứ gì xung quanh cũng nhạt nhẽo. 
Có rồi mất. Muốn rồi không có. Em nghe điện thoại mà thấy lời nói cứ trôi tuột qua tai. Cái gì gọi là thích? Hứng thú? Hay là theo đuổi mộng tưởng? Đều là không cả thôi.

Chỉ có cuộc đời rối rắm này là hiện thực đang tồn tại.

Monday, August 17, 2015

.

Không phải chỉ có hôn nhân mới dẫn người ta vào ngõ cụt. Con người đi loanh quanh trên đường đời tự nhiên sẽ chui đầu vào chỗ bế tắc mà không biết.

Haha, caption lừa tình vãi. Đời đổi trắng thay đen, lật mặt như trở bàn tay. Nhưng bất kể đọc qua bao nhiêu tiểu thuyết cũng phải đợi tới lúc chân chính trải qua mới cảm nhận một cách trọn vẹn :)
Hối hận ư? Hay hối tiếc?
Thôi thì coi như không phải của mình. Có đi lại con đường đó 1 lần nữa cũng sẽ kết cục không có gì thôi.

Kết thúc. Em không muốn biết tiếp theo như thế nào, chỉ tò mò muốn bước chân thật nhanh đến kết cục.

Wednesday, May 20, 2015

Câu trả lời

Vào ngày 520 đã tìm ra câu trả lời.

Haha, viết lừa tình thế thôi, chứ câu trả lời này chả ăn nhập gì tới 520, 521... cả. Ít ra lần này cũng khá quá. Tự mình hỏi, tự tìm ra đáp án. Để ngày mai khỏi chờ đợi nữa.

Có vẻ như sẽ quay lại những ngày không ngủ được và lười biếng toàn tập.

P/S: thật ra 2 ngày qua rất vui. Có thể làm những chuyện linh ta linh tang, như là làm xong được banner dự kiến cho bé nè. Nguyên nhân đơn giản thôi, bởi vì em còn hy vọng. Cuộc sống mỗi ngày mở mắt ra nhìn thấy hy vọng đang vẫy gọi ngoài cửa thật tốt biết mấy.

Monday, May 18, 2015

Định tối nay làm banner cho bé. Mà kết cục là mệt không còn một chút hơi sức nào. Sau những ngày-cũng-như-đêm-không-ngủ-được, có phải chăng từ ngày mai có thể buồn ngủ đến mắt mở không nổi như đêm nay?

Không biết nên có cảm giác gì trong lúc này.
Hay là cứ không cảm giác đi.

Thursday, May 07, 2015

.

Speechless. Sleepless. Hopeless.
Exactly what I feel now haha.

Messy room. Like my own messy life.

Monday, April 20, 2015

Hụt một bước tới thiên đường

Nghe title hoành tráng quá, hay sửa lại gần gũi hơn là: "Há miệng đớp một cái nhưng cắn phải lưỡi, còn miếng bánh rớt xuống đất" =))))

Điều em làm được nhiều nhất trên đời là chờ đợi. Chờ. Chờ tới bản thân cũng ngạc nhiên là kiên nhẫn đến vậy. Cuối cùng chỉ còn vài ngày nữa, tưởng là chờ được, hóa ra hụt chân té xuống gãy giò.

Chiều nay, em nhận được tin nhắn hỏi thăm từ một người không thân. Tự nhiên cảm thấy trong lòng ngập tràn biết ơn. Trong những ngày-không-có-tin-tốt này, một câu hỏi thăm chẳng làm trời sáng thêm. Nhưng thật ra cái em cần cũng chỉ có thế: có ai đó hỏi để em được luyên thuyên một hồi, rồi người đó gật gù ra vẻ đồng cảm. Thế là đủ! Còn mong có thể thay đổi được gì sao?

Những ngày này, em đọc nhiều tin về sự tan rã. Người ra đi, kẻ ở lại. Là mạt sát hay chỉ đơn giản là ngừng theo dõi nhau? Suy cho cùng, ai là người cần đối phương hơn sẽ là phía tổn thương nhiều hơn.

Wednesday, April 15, 2015

15/04/2015

Một ngày tồi tệ là như thế nào?
Ví dụ như, không làm được gì vì dùng phần lớn thời gian trong buổi chiều để cố gắng ngăn nước mắt chảy ra.
Em thấy mình như đang bước trên mây. Không phải vì đã đến thiên đường mà chỉ là mặt đất dưới chân biến đâu mất rồi.