Sunday, August 01, 2010

Những thứ kinh nghiệm. Những thứ lý thuyết. Những thứ học hỏi.
Những thứ nhẫn nại. Những thứ cố gắng. Những thứ tin tưởng...

đều là không cả.

Hôm nay em đọc được 1 câu nói rất hay trên mạng. Đơn giản nhưng luôn luôn đúng. Em không bao giờ còn tin là sẽ có ngoại lệ.
Sẽ có rất nhiều ai đó không cần cố gắng, không cần tin tưởng, không cần nhẫn nại... vẫn có được thứ họ muốn. Tiếc quá, cái thế giới "ai đó" em không chen chân vào được.

Friday, April 23, 2010

Em định viết 1 entry, nhưng thật ra không nói ra để còn vớt vát chút gì còn sót lại biết đâu sẽ tốt hơn.

1 người bạn của em viết: "Tình bạn thì còn đó nhưng mà như cái ly nước nó bị nứt rồi, đâu thể nào đựng đầy nước như ngày xưa". Em đã chán cố gắng, chán phải theo đuổi cho đến câu trả lời cuối cùng, chán đặt câu hỏi: "Tại sao lại làm như vậy?". Có những thứ nói rõ 1 lần là đủ rồi, vì lần thứ 2 đã trở thành lần cuối cùng.

Friday, April 09, 2010

Đau

Hôm nay là 1 ngày buồn nhất trong tất cả những ngày gần đây.

Mỗi ngày em đều tự nói với mình câu tương tự thế, và ngày qua ngày đều thấy hôm nay mới chính là ngày buồn nhất chứ không phải hôm qua. Em chưa từng uống rượu (à, ngoại trừ 1 vài lần có nhấp vài ngụm nhỏ nhưng cái đó coi như không tính) nhưng giờ đây tự dưng thèm được uống, có phải nếu uống hết sạch sành sanh 1 chai thì sẽ say, say thì sẽ không còn nhớ gì nữa, không còn nghĩ gì nữa đúng không? Em cũng chưa từng say, uống hoài no cả bụng mà chẳng say gì cả nên không biết cảm giác "không còn nhớ gì nữa" nó ra thế nào. Đột nhiên muốn thử được quên hết mọi chuyện trong 1 khoảng thời gian để không phải bận tâm suy nghĩ về những điều đó nữa.
Em biết mình không nên như vậy, bởi vì nó chứng tỏ rằng em đã đến giai đoạn không còn kềm chế được bản thân. Em là người rất lý trí mà, tự biết không hay thì phải dừng, cho dù trong lòng giống như trời sập thì vẫn tỏ ra bình thản như không. Nhưng thật sự khoảnh khắc này, em thấy trong lòng rất khó chịu và rất đau.

Có thể mỗi ngày có 1 lý do khác nhau để buồn không?
Có đấy.
Đó là bởi vì từ ngày đó, em phải tập không để "busy" mỗi khi available. Quen hay không quen thì sao nhỉ, cuối cùng vẫn là 1 kết cục này đây.
Đó là không biết từ bao giờ, những cái notification bỗng dưng trở nên quan trọng với em đến thế. Bỗng dưng em lại sục sạo hộp Spam và chờ đợi khắc khoải những spam email. Em thèm sự quan tâm đến thế ư? Cuộc đời hài thật.
1 buổi trưa, nghe chuyện người ta mà tưởng đâu là chuyện của mình. Em ngủ không được. Đau. Cái vấn đề đó vốn dĩ đã dứt khoát từ rất lâu, rất lâu, rất lâu trước đây rồi mà, sao giờ phút này lại thấy confused như vậy? Em tự chửi mình: "Đồ khùng" mà không biết có sáng mắt ra chưa.
Rồi chiều hôm đó, Y nói với em: "Lát m ngồi bên cạnh t nha, nếu không t sẽ khóc". Lúc đó em chỉ muốn tất cả mọi người chung quanh đều tàng hình hết cả đi, để có thể ngồi khóc hu hu ngay lập tức.
Và cả cái sự thật bị bưng bít. Điều khôi hài là họ bưng bít với kẻ dốt nát nào ấy, chứ giấu đuôi trước mặt em thì em liếc qua là hiểu cả. Hiểu rõ như ban ngày ấy chứ. Hóa ra em đoán trúng từ cách đây 4,5 tháng, ngay cả khi nó thực sự diễn ra nữa kìa.


Sau tất cả những thứ đau lòng đó là gì? Là ngày mai em mở mắt dậy, thấy trời sáng, thấy mình giả vờ cười cợt (hay thậm chí là cố gắng giả vờ lắm mà không banh miệng ra được). À, em phải sống chứ. Tháng 4/2010 là bao nhiêu tuổi rồi nhỉ? Em đã làm gì khi mình 14t? 16t? 17t? Hóa ra những ngày trước đây và cả bây giờ, chẳng có ngày tháng nào dễ sống cả, bao nhiêu năm hay bao nhiêu cố gắng thì vẫn không có gì khác biệt. Suy ra rằng của em ngày mai, chắc chắn vẫn sống tốt cho dù có vui hay không vui.
Cho nên xin thêm 1 lần nữa, cho em khóc đến khi nào ngủ quên đi. Mai em sẽ ráng kiếm 1 lý do nào đó lừa gạt mình, để tiếp tục chờ đợi cuộc đời tươi đẹp thế nào như người ta vẫn thường nói.

Sunday, February 14, 2010

Một năm cuối cùng cũng trôi qua. Một năm với nhiều đau buồn và rất nhiều hy vọng đã kết thúc bằng thất vọng. Bây giờ nhìn lại, hóa ra 2008 lại là một năm đầy áp lực nhưng em đều suôn sẻ vượt qua để (sau rất lâu không thể nhớ chính xác là từ khi nào) em lại thấy tự hào về bản thân mình và thấy trước mắt trải đầy kỳ vọng. Và nó đã có kết quả như giờ phút này đây.

Năm qua cũng là một năm hao tiền vào những chuyện không có trong kế hoạch. Theo kế hoạch thì máy vi tính sớm nhất tới 2010 mới được hư, thế mà mới giữa năm nó lăn ra tịt. Từ lúc em ráp máy tới lúc hư, mỗi năm đều tốn ít nhất 1-2 triệu vào nó, tính ra cái máy cà tàng mà cũng ngốn mất mười mấy triệu. Vậy mà tới khi hư, đem bán có 200-300k. Nghĩ lại thật khâm phục bản thân mình, em chạy vạy khắp nơi (không phải đi mượn tiền, nếu chỉ cần bỏ tiền ra là có thứ đúng như ý muốn thì chuyện đời đơn giản quá), chỉ trong vòng 3,4 ngày đã ráp xong một cái máy khác. Em không giống như một số người khác, ngay cả cài 1 chương trình vào máy cũng có sẵn người làm dùm nhưng ít ra, em thích mình thế này hơn, tự mình trải nghiệm, tự mình học hỏi, tự mình xoay xở. Em cũng cảm ơn những người đã cho em những chỉ dẫn bổ ích, em tin mình là một học trò hỏi ít, tự tìm hiểu nhiều :). À nói thêm về cái máy mới ráp một tí, iu nó lắm cơ vì khởi động Photoshop chỉ mất 5-7s ^_^

Năm 2009 với những lần thất vọng không đếm đâu cho hết. Ôi, chỉ một năm trước thôi, em vẫn còn đó niềm tin, cho đến giây phút em cảm nhận được mình giống hệt một thằng khờ (mà nói theo ngôn ngữ kiếm hiệp là "tưởng như ai đấm mạnh một chùy vào giữa ngực", ha ha cuối cùng cũng hiểu cảm giác này). Cho đến những tháng gần cuối năm, có người cho em một hy vọng. Cái hy vọng này mong manh như sương khói, em biết có lẽ là một lời nói chơi nhưng biết làm sao đây, em nhận ra mình đang sống trên đời không chỉ vì ăn cơm, ăn cháo mà là vì một chút ít hy vọng còn sót lại để tồn tại. Cho nên, em bắt mình phải tin, phải cố gắng. Có thể đây là cơ hội cuối cùng thực hiện ước mơ, sau lần này sẽ trở thành quá trễ, không bao giờ trong đời nhìn thấy ước mơ của mình trở thành hiện thực được nữa.

Em muốn viết ra cảm nghĩ của mình dành cho một số người đặc biệt, nhưng suy đi nghĩ lại, tốt nhất dừng lại ở đây. Cũng bởi em quý họ nên em muốn giữ những cảm nhận ấy cho riêng mình thôi. Em sẽ nhớ mãi cảm giác của mình vào giờ khắc ấy, khi em chạy trên đường, khi thấy gió thổi qua rất lạnh, khi những hình ảnh lại lần lượt lướt qua đầu như một khúc phim quay chậm... Dù sao cũng cảm ơn vì trong lúc em đang khóc, em vẫn nhớ được là mình đã từng hạnh phúc.


Em thôi không dám đặt nhiều kỳ vọng vào năm 2010 này (hay là có đâu mà hy vọng). Em chúc mình trong năm nay sẽ có nhiều kết thúc bởi có những chuyện, kéo dài đến giờ này đã là quá đủ, nên chấm dứt sớm đi. Không có kết thúc, sao có hy vọng cho một khởi đầu mới?
Tấm hình này là một desktop calendar em rất thích, được vẽ theo phong cách của họa sĩ Jimmy (Turn left, turn right). Em chẳng biết nó từ cuốn sách nào nhưng lần đầu nhìn thấy đã vô cùng ấn tượng.

Em đặt tên tấm hình này là: "Mộng, bao giờ cũng đẹp"

Thursday, January 07, 2010

Khoảnh khắc quay lưng bước đi, em cảm nhận một cách sâu sắc nỗi nhớ da diết, nhớ cồn cào và thèm chảy nước miếng quay về lại ngày xưa.

Hay vì em bao năm qua vẫn chưa chịu lớn lên...

Sunday, December 27, 2009

Lại thấy những thứ sẽ không thuộc về mình.
Lại nghe những điều không muốn nghe. Người ta không cố ý, người ta chỉ nói sự thật thôi. Còn kẻ cố ý là em. Em cố tình không muốn nghe cái sự thật ấy lặp lại bên tai.
Lại nghĩ những điều không nên nghĩ. Sẽ cảm thấy nghẹt thở, sao lại cứ tiếp tục?

Em không hiểu mình thật ra đã làm sai chỗ nào. Hoặc là người khác có thể thấy rất dễ, chỉ có bản thân em thì không thấy. Giống như em hàng ngày vẫn cảm thấy mọi việc đang diễn ra rất êm ả bình thường, không khí vắng lặng, người người miệt mài. Nhưng thật ra em chỉ là 1 con khùng khi tin như thế, bởi vì người ta không yên tĩnh mà đang cực kỳ sôi động, đủ mọi trò đang nối tiếp nhau không ngừng ở 1 lớp ngầm nào đó.

Cố gắng không phải là cách để thoát khỏi hiện thực. Cố gắng là vì 1 lúc nào đó dừng bước trên con đường này, em sẽ không có lý do gì để tự trách bản thân mình.
Em vẫn thấy người ta cười hi hi ha ha. Ngày ngày, giờ giờ. Em nói với bạn: em là người muốn giống với người trên đời nhưng em không làm được.

Saturday, December 12, 2009

Buổi tối đầu tiên không còn Ỷ Thiên. Kể ra cũng rảnh rỗi nhỉ, bị bể show, zìa nhà sớm, nhức đầu nhưng không buồn ngủ (chả bù cho mấy ngày trước, cứ 11g mở lên edit là gật gà gật gù, nhảm). Thôi thì còn vài việc linh tinh chưa bàn giao xong, ráng làm lẹ để kết thúc sớm.

Tối qua coi xong 40, bức xúc quá nhịn hông nổi, phải lò mò vô topic bàn luận đọc, quả nhiên kím được 1 bài tâm đắc Đọc bài này nhớ giọng điệu ông Tùng mỗi lần nói: "Mày hả Diễm! Mày hả Bưởi!" chết sặc vì cười =))

Bài được viết bởi edenresident @ www.dienanh.net
Đoạn Vô Kỵ cùng quần hùng đánh quân Nguyên ở tập 40 NHẢM không còn từ ngữ nào để diễn tả.

Tự dưng đang lúc ngàn cân treo sợi tóc, anh Trương đại giáo chủ nhà mình không nghĩ ra kế sách nào hết liền nổi máu anh hùng rơm, "da ngựa bọc thây", "trai thời loạn lấy cái chết đền nợ nước", anh dũng một mình xông ra đánh gần 2 chục thằng lính Nguyên bay tung tóe. "Tao cho tụi bay biết lợi hại của Càn Khôn Đại Nã Di, Thái Cực Quyền, Cửu Dương thần công. Toàn hàng khủng đó nghe con."


Đám thuộc hạ trong Minh giáo của ảnh từ Dương Tiêu trở xuống thì khôn hơn, không thằng nào thèm chạy ra yểm trợ giáo chủ. "Mày ngu thì mày đi chết một mình đi. Tụi tao không đứa nào dại dột đem tấm thân ngàn vàng ra thí mạng với mấy thằng chó Nguyên."


Trương đại giáo chủ dù sao cũng không có được phong phạm của Thường Sơn Triệu Tử Long năm xưa, tả xung hữu đột một hồi thì mệt quá hay sao đó nên nằm lăn ra nghỉ xả hơi hết hiệp môt. Dương Tiêu lúc này chắc đang hí hửng. "Mày chết đi con rồi tao lên làm giáo chủ." Ba ông sư thúc, sư bá thì chắc có phần áy náy. "Thằng cháu chết rồi, không biết về bẩm cáo với sư phụ ra sao. Nhưng mà đại pháo nó dộng ầm ầm vậy, mình ngu gì mà nhảy vô."


Rốt cuộc chỉ có em Mẫn là có tình có nghĩa, nhào ra ôm anh Kỵ. "Muốn giết ảnh thì bước qua xác tao." Bác Nhữ Dương Vương coi tướng tá dữ dằn vậy chứ hiền khô, thấy vậy liền truyền lênh rút quân ngay lập tức, không cần nghĩ là cùng lắm thì tha cho thằng con rể thôi chứ mắc mớ gì tha luôn đám phản tặc Minh giáo trên núi.

Thế là núi Thiếu Thất được giải vây. Quần hào Trung Nguyên nhà mình mừng quá mở ngay party để ăn mừng "chiến thắng hiển hách". (Chắc chỉ có bác Dương tả sứ là bị mừng hụt môt chuyến). Mọi người nâng chén chúc mừng nhau, nào là ca ngợi Trương đại giáo chủ "dụng binh như thần" không kém gì Nhạc Võ Mục năm xưa, nào là Từ, Thường hai tướng quân anh dũng thiện chiến, binh tướng chỉ có gần 15 người mà đẩy lui đại đội quân Mông Cổ hùng mạnh. Hình như cái chuyện cả đám "quần hào" hèn hạ tới mức phải nhờ tới một đứa con gái đứng ra giải vây thì mọi người cũng quên hết rồi. Thôi kệ, chuyện nhục nhã vậy nhắc tới làm gì, ăn mừng "chiến thắng" cái đã.


Chỉ tội nghiêp cho em Mẫn. Đã không có người nào thèm cảm ơn nàng thì chớ, lại còn bị bàn ra tán vào đến nỗi phải cùng anh Kỵ khăn gói ra đi. Đúng là "qua cầu rút ván", "được cá quăng câu", hết chim bẻ ná" mà.


Anh Kỵ nhà mình coi tướng khờ khờ vậy chứ cũng khôn lắm. Trước khi đi ảnh phán ngay một câu "Huynh chẳng thà mất đi thiên hạ, cũng không muốn mất đi muội". Em Mẫn nghe xong tần ngần ngay. Thiệt ra, căn bản là thiên hạ có phải của ảnh đâu mà mất. Tướng tá thật thà, khờ khạo của anh Kỵ, chưa làm vua được nửa ngày là bị đám Chu Nguyên Chương nó phế truất liền. Dù sao ảnh cũng đâu có muốn làm vua, thôi thì nhân tiện nói ra luôn câu đó cho em Mẫn em cảm. Lời nói có mất tiền mua đâu mà sợ.


Not offical poster of Yi tian project but I did love its color ^^
Credited to DAN Photo Group

* Note :
- All themes credit to www.ownskin.com
- Support : Nokia 3230, 6260, 6600, 6620, 6630, 6670, 6680, 6681, 6682, 7610, N70, N72. Samsung SGH-D720, D730, Z600.
- Everyone who wants to dl this theme, pls leave your message below, otherwise, I won't upload anything.

Friday, November 27, 2009

Lâu rồi không viết blog, hóa ra hôm nay lại viết 1 entry như thế này.
Em nhận được tin nhắn của người quen, bỗng dưng thấy buồn vui lẫn lộn, lại suy nghĩ về thứ mà em thường gọi là "những điều đừng bao giờ nghĩ đến thêm một lần nào nữa". Những thứ viển vông đó vẫn đến quấy rầy em ngày ngày đêm đêm, đã biết là không có cách nào nhưng em vẫn không ngừng mơ tưởng, mong nhớ, chờ đợi, mơ ước, thèm thuồng nó. Em nghĩ đến cái bất đẳng thức không bao giờ tìm được đáp án trong cuộc đời này, đó là sự công bằng. Không có khái niệm rằng khi ta bỏ ra bao nhiêu đây cân lượng công sức, tình cảm, cố gắng...thì sẽ thu hoạch được kết quả tương ứng. Cũng không có định nghĩa rằng bởi vì ta xứng đáng hơn một người nào đó ta tình cờ gặp, nên ta phải xứng đáng được hạnh phúc, ít nhất là bằng người đó.
Những điều đó đâu phải ngày hôm nay em mới nhận ra? Em sớm biết từ khi 7, 8 tuổi gì đấy và cuộc đời này chỉ là giúp em kiểm nghiệm thêm để biết nó chưa từng sai.

Em không nhớ lần cuối cùng ngồi cạnh bạn là khi nào. 10 năm mà cũng chỉ là cái chớp mắt. Hay bởi vì nó nhanh như chớp mắt, nên em vẫn tưởng như chỉ là ngày hôm qua.

À, chúc mừng bạn nhé. Bởi vì em tin bạn xứng đáng được hạnh phúc.

Saturday, September 26, 2009

Viết tặng chị

Hôm nay tình cờ đọc lại email cũ, bỗng nhiên thấy nhớ chị rất nhiều. Chị còn nhớ lần đầu tiên mình gặp nhau không ? Hôm đó còn khá sớm, chỉ có mình em đứng lơ ngơ trên hành lang thì chị từ dưới cầu thang leo lên, đang ngậm ống hút uống sữa đậu nành hay trà sữa gì đấy, em quên rồi. Và cũng thật là tình cờ khi em hỏi thăm chị rồi mình trò chuyện với nhau lần đầu tiên rất tự nhiên (cho đến giờ em vẫn còn ngạc nhiên và trân trọng mối "nhân duyên" này đấy, vì con người đâu dễ dàng gặp nhau và quen nhau trên đời này).

Trong ký ức của em, chị là người thích cười và hay cười. Cười mãn nguyện, cười sảng khoái. Một chuyện vui nhỏ cũng đủ khiến chị bật cười ha hả. Cười không phải vì phải ráng kiếm niềm vui trên đời để sống, mà vì cuộc sống của chị đã đủ niềm vui nên chị nhìn đâu cũng thấy hớn hở, thích thú. Và bởi chị xinh, nên chị cười lên trông càng đáng yêu lắm lắm. Chị rất giống 1 người bạn cũ của em. Đó là những người mà em rất hoài nghi có 1 khoảnh khắc nào đó họ cảm thấy không hạnh phúc, hoặc là có cái gì đó họ thích mà lại vất vả 1 tí mới lấy được. Em không thắc mắc lý do tại sao, em chỉ đơn giản chấp nhận nó và ngưỡng mộ chị.

Em vẫn luôn luôn biết ơn những gì chị đã giúp em, cũng như luôn cảm kích những sự kỳ lạ có từ mối "nhân duyên" ấy đã dẫn tới thay đổi cuộc đời em. Em cũng đã cố gắng, những gì có thể làm đều đã làm (thậm chí là làm đi làm lại nhiều lần) nhưng có lẽ do em tệ hại quá, vụng về quá, em chẳng có cái "duyên" như người ta. Và cho dù em không muốn nghĩ gì nhưng mà đến 1 lúc nào đó, người ta cũng phải tự biết chỗ để dừng lại. Bởi vì em đã từng cố gắng, em sẽ không trách bản thân mình. Em cũng không trách chị. Đôi khi em nghĩ, giả sử 1 ngày nào đó em được là chị, biết đâu em cũng suy nghĩ, bớt quen biết với những loại người như em chính là 1 việc tốt.

Hôm đó em gọi đt cho chị là định khoe với chị về kế hoạch chung của chúng ta, vất vả bao nhiêu tháng và chị cũng đã bỏ rất nhiều nhiệt tình vào đó, cuối cùng đã có thành tựu. Sau đó em còn muốn kể cho chị nghe 1 cơ hội rất tuyệt vời trong cuộc đời em, mà có được nó cũng 1 phần nhờ chị. Chị à, em còn chưa được nghe chị kể về câu chuyện ấy. Em vẫn rất thích, rất muốn nghe, để biết được rằng trên đời này vẫn có người làm được. Người làm được thì nó biến thành chuyện cổ tích. Người không làm được, người ta gọi đó là chuyện viển vông.

Em sẽ không chúc chị hạnh phúc, bởi đó là thứ chị quá đủ để cần thêm 1 lời chúc. Em chỉ cầu mong mỗi ngày mở mắt ra, chị sẽ tìm được tiếng cười sảng khoái như chị ước nguyện nhé.

Sunday, September 06, 2009

Lý thuyết về con đường tốt đẹp

Có 1 thứ gọi là con đường tốt đẹp. Con đường tốt đẹp là con đường mà khi ta đi đến điểm cuối cùng, nhất định có được kết quả tốt đẹp. Con đường không tốt đẹp là con đường ngay khi bắt đầu, ta đã biết trước nó không bao giờ dẫn đến kết quả tốt đẹp.
Con đường tốt đẹp có đặc điểm, nó không có bảng, không có dấu hiệu nhưng ai nhìn vào cũng nhận ra nó chính là con đường tốt đẹp. Hoặc là nó chỉ dễ nhận ra với em thôi nhỉ, vì em căn bản không cần người khác phải chỉ dạy, em tự biết con đường tốt đẹp ấy nên đi như thế nào.
Vấn đề là, biết là 1 chuyện, có đi được hay không là 1 chuyện khác :)


Em thích nghe 20 năm. Có thể nghe đi nghe lại hoài không chán
当 我 们 谈 起 明 天, 总 是 觉 得 希 望 无 限
Khi chúng tôi nói về ngày mai, chỉ cảm thấy hy vọng vô hạn
Có sao? Có thể thấy ngày mai, ngoài hy vọng vô hạn ra không còn nhìn thấy gì khác nữa sao? Hình như con người ta, ít nhất 1 khoảnh khắc nào đó trong đời sẽ cảm nhận được điều đó.
Là 14 năm trước, khi em được có mặt ở nơi đó. Tự hào, kiêu hãnh !
Là em của 12 năm trước, khi em bước chân lên chiếc cầu thang đó, nhìn thấy tấm hình đó, em vẫn tràn ngập niềm tin :"Em sẽ làm được. Bởi em muốn mình cũng được như thế".
Là em của 9 năm trước. Bởi vì em không dám quay đầu lại, nên em chẳng bao giờ biết được câu trả lời mình vẫn luôn tìm kiếm là gì. Bởi vì em thời khắc đó, vẫn khờ khạo an ủi mình là, ....sẽ thay đổi, nhất định thay đổi. Em sẽ có những thứ tất cả mọi người đều có, nên có và phải có.
Hay đơn giản là 1 năm trước thôi. Ờ, còn vài ngày nữa, em có thể kỷ niệm 1st Anniversary được rùi đó. Em thấy mình rất ngốc, đã biết là không bao giờ có mà vẫn cứ thích nằm mơ. Bây giờ sáng mắt ra rồi thấy chưa? Bất ngờ hả, chẳng qua giống té từ trên trời xuống đất thôi, vẫn lồm cồm bò dậy, leo lên xe rồi đi về mà.

Nhưng đó là ta của 20 năm trước. Ta của 20 năm sau sẽ phải thấy
别 说 已 到 了 明 天, 因 为 明 天 还 在 前 面
Đừng nói chi đến ngày mai, bởi vì ngày mai vẫn còn ở phía trước
Hô hô, ít ra con người ta hôm nay phải khác 20 năm trước ở điểm này đây. Em chẳng cần chờ tới 20 năm nữa. 1 cái 20 năm là đủ hiểu rồi.
Cho nên con đường tốt đẹp kia ơi, mi không có bảng tên, nhưng từ xa ta đã nhìn thấy mi rồi. 16, 14, 11, 9, 6, 2 hay ngay chính thời điểm này, mi cũng chẳng hề thay đổi, chỉ có 1 con đường duy nhất đó thôi :))